Trang chủ » Ngủ bên cạnh giáo sư – Mộc Không Bách

Ngủ bên cạnh giáo sư – Mộc Không Bách

Chương 1 : Thế mà lại 419 ! “ Lương Hạ, con mau đưa tiền lương tháng này cho mẹ đi, lần này nhất định sẽ trúng ! ”. “ Lừa ai thế, bao nhiêu năm qua cha mẹ kiếm không đủ tiền mua nổi một lọ nước tương ! Đánh chết con cũng không mang tiền đóng học đưa cho hai người ! ”. … À … … … … “ Đừng mong trộm được tiền của con ! ”. Lương Hạ nhất thời kích động bật dậy, phát hiện chỉ là một cơn ác mộng, niềm tin mới dần không thay đổi trở lại, cô mơ thấy cha mẹ đòi tiền không được, thừa dịp cô đang ngủ vào trong phòng trộm tiền ! Đợi một chút ít, đây không phải là phòng của mình ! Lương Hạ ngây ngô nhìn giấy dán tường bùng cháy rực rỡ, giường êm ái, đây là khách sạn ! Tinh thần vừa mới bình tĩnh lại cuống lên ! Che mặt hé nửa con mắt nhìn xung quanh, Lương Hạ trợn tròn mắt, có hai từ cực hợp với tình hình giờ đây — Trần truồng. Chính thức kết thúc kỳ thi cuối kỳ ĐH năm hai, trước khi được nghỉ hè, nhóm bạn trong lớp của Lương Hạ tổ chức triển khai ăn mừng. Bởi vì ngân sách trừ vào tiền quỹ lớp, không đi là thiệt thòi lớn, thế cho nên bạn trẻ Lương Hạ không hề không xuất hiện, ngồi ngoan ngoãn trên dãy ghế dài trong quán nhậu Tô Hà. Thật lòng Lương Hạ không muốn chơi trò ‘ thử thách mạo hiểm ’ cùng những bạn học, cô càng không có tâm trạng chơi đùa, nhưng mấy bạn học hết cưỡng bức lại dụ dỗ khiến Lương Hạ đành phải tham gia, nhưng trời đất biến hóa, sau cuối cũng đã đến lượt cô chịu phạt rồi ! “ Nói thật đi ”. Trước mấy người độc miệng thật sự không hề có kết cục tốt đẹp, Lương Hạ cũng không muốn miệng chạm miệng hoặc là sờ mó ngực của người khác. “ Ai muốn nghe lời nói thật lòng hả, chúng tớ đều biết Ai thích Cố Thần rồi ! ”. Thi Ân là người tiên phong hét lên, cô là lớp trưởng, cũng là người thủ lĩnh, mở miệng một câu : “ Thử thách phải cực kỳ mạo hiểm ! ”. Vừa nghe đến hai chữ Cố Thần, máu nóng body toàn thân cô xông lên tận óc không được tự nhiên : “ Cực kì mạo hiểm thì cực kỳ mạo hiểm ! ”. “ Nhìn thấy chàng trai đẹp trai bên kia không ? ”. Thi Ân chỉ vào một người con trai mặc áo tím cách đó không xa : “ Cậu đi đến mời anh ta một ly rượu đi ! ”. “ Oa a …. ! ”. Đám bạn học nhao nhao đùa giỡn, cách đây không lâu bọn họ cũng đã từng được nhìn Lương Hạ diễn trò, thời điểm ngày hôm nay lại có chuyện vui rồi. Lương Hạ thở dài, nhanh gọn thông cổ họng, hít sâu một hơi : “ Chờ ! ”. Mặc dù cô không phải là người dễ dãi, nhưng cũng chẳng phải là người bảo thủ. Dưới ánh mắt thú vị của bạn học, Lương Hạ đi về phía chàng trai đẹp trai kia : “ Khụ khụ, xin chào ”. Quý Trạch Tuấn nghe thấy có người gọi liền chậm rãi ngẩng đầu, mày kiếm anh tuấn, mũi cao thẳng, môi mỏng dính vừa đủ, giờ đây đang ở trước mặt Lương Hạ. Bởi vì những người khác ở góc khuất nên không nhìn rõ khuôn mặt Quý Trạch Tuấn, chỉ hoàn toàn có thể nhìn thấy Lương Hạ vẫn đứng ngốc ở nơi đó không nhúc nhích : “ Xuy xuy … …. ” Thi Ân phát ra âm thanh muốn nhắc nhở Lương Hạ hành vi nhanh lên. Lương Hạ cũng không phải là cô nàng mê trai, huống chi trong lòng cô đã sớm có đối tượng người dùng, nhưng lúc nhìn thấy Trạch Tuấn vẫn khó tránh khỏi bị mê hoặc. Ám hiệu của Thi Ân vượt qua Lương Hạ truyền vào trong tai Trạch Tuấn “ Mời cô đi ra khỏi đây ”. Hôm nay tâm trạng của Quý Trạch Tuấn rất kém, khoé mắt anh liếc về một đám người sau sống lưng Lương Hạ, liền biết ngay ý đồ của cô đến để làm gì, nếu không phải dáng dấp của Lương Hạ không tệ thì giọng nói của anh sẽ còn khách khí hơn nhiều. Lương Hạ mới chào hỏi một tiếng đã bị người ta khước từ, ngượng ngùng, ngay lập tức đỏ bừng cả khuôn mặt, chán nản quay về ghế dài. “ Làm sao làm thế nào thế ? ”. Thi Ân thấy Lương Hạ quay về lập tức kéo cô lại hỏi. Lương Hạ trở lại với ánh mắt bất lực. “ Trước mặt bọn mình cậu đừng có làm qua quít nha, nếu không đem chuyện tỏ tình với Cố Thần tuần trước nôn hết ra đi ! ”. Bà tám dùng khẩu khí chế giễu từ từ kích thích thần kinh căng thẳng mệt mỏi của Lương Hạ. Việc tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền xa ngàn dặm không sai một chữ, chuyện cô tỏ tình với Cố Thần toàn bộ mọi người đều đã biết hết, còn nhiều lúc bị mọi người lấy ra buôn chuyện. Xem ra bằng bất kỳ giá nào, cô cũng phải ngóc đầu lên được. Lần này cô không nói gì uống một ngụm rượu mạnh, giơ tay tháo dây buộc tóc xuống, tóc đuôi ngựa đơn thuần lập tức biến thành suối tóc đẹp tươi, đây là thứ duy nhất trong ba nghìn bản lĩnh mà cô có được lúc này : “ Vừa nãy chỉ là thử thăm dò một lần không phải là thật ! ”. Nói xong đi về phía Quý Trạch Tuấn. Quý Trạch Tuấn nghe được tiếng bước chân của Lương Hạ, chán ghét ngẩng đầu lên, còn chưa kịp nói đã bị Lương Hạ chặn miệng, rượu bất ngờ tiến công vào miệng Quý Trạch Tuấn, trong khung hình mùi cồn dâng trào, nhất thời đã quên mất phải đẩy Lương Hạ ra. Thi Ân và một đám người đứng phía sau nhìn thấy cảnh tượng này thì trợn tròn mắt, rất nhanh đã kịp phản ứng : “ Chạy mau chạy mau ! ”. Trước đó bọn họ đã đánh cược, nếu ai mà không triển khai xong trách nhiệm mạo hiểm thì sẽ phải lên sân khấu nhảy thoát y, nếu ngược lại, thì những người khác đều phải lên sân khấu nhảy thoát y. Thời điểm Lượng Hạ đụng phải đầu lưỡi Quý Trạch Tuấn mới giật mình thu lưỡi lại, cô cư nhiên lại hoàn toàn có thể không biết xấu hổ, lập tức đẩy Quý Trạch Tuấn ra : “ Hôn, chào hỏi ”. Cặp mắt Quý Trạch Tuấn nheo lại, nhìn qua nha đầu kia cùng lắm cũng chỉ hơn 20 tuổi, vẻ đẹp coi như là có thừa, mái tóc óng ả đen như mực, hơn thế nữa lá gan cũng không nhỏ. Mặt không biến sắc nhìn về phía cô, đám người ban nãy đã đi hết cả, thật là có tình ý nói : “ Không có kỹ thuật hôn mà còn dám ra ngoài làm bậy ”. “ Ô … … ” “ Ngồi đi ”. Quý Trạch Tuấn gọi bồi bàn : “ Vodka ”. Lượng Hạ uống được một chút ít bia, rượu tây thì một chén đã say, mới vừa qua uống một chút ít rượu tiếp thêm sức mạnh để đi đến đây, giờ đây đầu khởi đầu buốt : “ Tôi chỉ muốn uống ké một ly rượu ”. Đem dự trù bắt đầu nói rõ ràng một chút ít, rồi nhanh gọn rút lui. Cô còn chưa phát hiện ra những bạn cùng lớp sớm đã bỏ cô mà đi rồi, khoé miệng Quý Trạch Tuấn nở nụ cười nhàn nhạt : “ Tôi vẫn hoàn toàn có thể mời được một ly nữa ”. Chỉ cần đem ly Vodka trước mặt này uống hết là triển khai xong trách nhiệm, hai con mắt Lương Hạ mở to không chớp nhìn ly rượu tự nhiên không dễ chịu nói : “ Cảm ơn ”. Đáng tiếc cô vừa mới đứng lên lại phải ngồi xuống. Quý Trạch Tuấn nhìn biểu tình nhức đầu đau đớn của Lương Hạ không khỏi cười to : “ Bạn học của cô đều đi hết cả rồi ”. Lương Hạ nhìn về phía sau quả nhiên một bóng người cũng không có : “ Đúng là lũ dám nói không dám làm ”. “ Tâm trạng của cô không được tốt ? ”. Quý Trạch liếc mắt đã nhìn ra biểu tình buồn chán trong đáy mắt Lương Hạ, những người uống rượu say thì sẽ vô cùng chân thực. “ Nói như vậy, tâm trạng của anh cũng không được tốt ? ”. Nói Lương Hạ mở to đôi mắt mơ màng nhìn Quý Trạch Tuấn, đôi má của cô phiếm hồng toát ra vẻ đẹp cực kỳ linh động. “ Thua một vụ kiện mà thôi ”. Quý Trạch Tuấn nhìn Lương Hạ không chớp mắt, lúc này được nhìn thấy mỹ nữ xinh đẹp ngồi đối lập đã là một niềm an ủi, tâm tình chuyển biến theo khunh hướng tốt nên buột miệng nói ra. “ Kiện tụng ? ” Lương Hạ nực cười nhìn Quý Trạch Tuấn : “ Cái này thống kê giám sát làm gì ? Có người thắng thì có kẻ thua thôi ! Anh có biết tôi vì cái gì mà không vui không ? ”. “ Vì sao ? ” Nữ sinh tầm tuổi này thì có việc gì mà không vui, chẳng qua là thất tình, nhưng Quý Trạch Tuấn muốn nghe từ chính miệng cô nói ra. “ Người tôi thích đã khước từ tôi ! Tôi rất kém cỏi sao ? Không đúng ! Tuy tôi không có vẻ đẹp tuyệt trần, nhưng nội tâm lại lương thiện, rất là trong sáng nha ! ”. Lương Hạ chống cằm, cái miệng bé nhỏ chu ra, ai oán nhìn Quý Trạch Tuấn : “ Anh cảm thấy tôi như thế nào ? ”. “ Không tệ đâu ”. Quý Trạch Tuấn chưa từng nhìn thấy một cô gái nào như vậy, uống rượu say cái gì cũng hoàn toàn có thể nói ra được. “ Đúng vậy ! Tên Cố Thần kia thì giỏi lắm sao ! Coi như anh cũng là tinh mắt ! Tôi kính anh ! ” Lương Hạ khàn giọng cầm chai rượu đổ đầy ly rượu của mình. Quý Trạch Tuấn không nghĩ đến anh vô ý lại nhớ kỹ cái tên Cố Thần này, vốn là muốn đến quán bar để uống say, có người mời rượu đương nhiên cũng không hề để mất thể diện, cứ như thế anh một ly tôi một ly hai người đem cả chai vodka uống sạch. Mọi người đều biết uống rượu sẽ hỏng chuyện, chính bới say rượu nên sẽ gây ra rất nhiều chuyện phóng túng không kể xiết, lúc này Lương hạ là muốn làm mưa làm gió. Tối ngày hôm qua có một người đàn ông đẹp trai bên cạnh cùng uống rượu với cô, hồi ức của Lương Hạ chỉ nhớ được bị người ta bế lên rồi không nhớ được nữa, đến nỗi xảy ra chuyện gì sau này cũng chỉ hoàn toàn có thể giả định, nhưng mà xem tình hình thế này tám chín phần là cô đã bị phá thân rồi. Làm một nữ sinh thời đại mới, gặp phải cảnh ngộ này cũng không lôi kéo được sự đồng cảm của người khác, cũng không lôi kéo được xã hội bất bình, chỉ hoàn toàn có thể mặc lại quần áo đã cởi ra rồi coi như chưa từng xảy ra chuyện gì. Lương Hạ đã tỉnh ngủ hẳn run như cầy sậy, định bụng mặc xong quần áo trên giường rồi rón ra rón rén rời đi, nhưng mà vừa mới đứng lên liền cảm thấy đau nhức dưới eo, bất đắc dĩ ngã ngồi ở trên giường. Đệm Sim mon bị một vật ngồi mạnh xuống ngay lập tức khiến cho soái ca đang ngủ bật dậy, nói đúng chuẩn hơn là thức dậy. Quý Trạch Tuấn lật người, vừa mở mắt liền nhìn thấy vẻ mặt u oán của Lương hạ đang trợn mắt nhìn mình : “ Ngày trong ngày hôm qua nhìn còn chưa đủ à ? ”. Thật sự là khoả thân trêu trọc người khác, cá thể Lương Hạ cũng đã len lén nhìn qua vật đàn ông của người kia, đã cùng làm với cái tên đàn ông vô lại này, việc gì phải giả bộ thiếu nữ ngây thơ chứ, dứt khoát kéo hết chăn trên người anh ra : “ Con mẹ nó, bà đây đúng là chưa nhìn thấy đủ đấy thì làm thế nào ! ”. Quý Trạch Tuấn thật sự không ngờ tính tình cô gái này lại biến hóa lớn thế, mặc dầu nhìn ra được cũng không phải là loại êm ả dịu dàng điềm đạm, nhỏ bé yếu ớt gì, nhưng tuyệt đối cũng không nghĩ đến được hình ảnh can đảm và mạnh mẽ đanh đá này. Nhưng mà đây cũng là lần tiên phong của chính cô dâng cho anh, nếu như không phải là gái điếm muốn lấy chồng thì anh cũng vẫn cần phải ăn nói lễ độ : “ Xin lỗi, tối ngày hôm qua uống hơi nhiều ”. “ Cưỡng dâm mà còn phải xin lỗi ? Thật sự là thụ sủng nhược kinh nha, là do tự bản thân tôi muốn dê đưa vào miệng cọp, hẹn không gặp lại ! ”. Một lần không cẩn trọng Lương Hạ ngắm trúng người sung sức như anh, những loại hình ảnh một màn ướt át kia hiện lên trong đầu, lưu lại phỏng chừng sẽ hộc máu. “ Đợi một chút ít, ép buộc phát sinh hành vi tình dục mới gọi là cưỡng dâm, ngày ngày hôm qua là do cô tự cởi quần áo của chính mình điệu đàng tôi, cũng hoàn toàn có thể cho là cô tình tôi nguyện ”. Quý Trạch Tuấn hai mắt nheo lại nhìn Lương Hạ, trái lại với lời nói bình tĩnh, chính là đang che giấu nội tâm hoảng loạn. “ Vậy hả ? ”. Lương Hạ bĩu môi, mình quả thật vừa say liền lộ nguyên hình, anh hình như làm luật sư, vậy chắc như đinh nhiều lời cũng vô ích : “ Về sau đi đường gặp tôi cũng không cần phải chào hỏi, nhưng mà đoán chừng tôi cũng sẽ không đụng phải cái loại người phong phú đẹp trai như anh đâu ”. Quý Trạch Tuấn nhìn cô không quay đầu lại rời khỏi phòng, khoé miệng khẽ nhếch lên, sống được 26 năm đây là lần tiên phong xảy ra tình một đêm, quả nhiên ngay đến cả họ tên đối phương là gì cũng không biết, chỉ nhớ rõ cảm xúc với cô không tệ, thanh âm không tồi, không tồi. Đứng dậy tắm rửa để tẩy đi mùi rượu, đùng một cái điện thoại di động vang lên, Quý Trạch Tuấn vừa cầm lên nhìn, quả nhiên là tin nhắn của Nguỵ Linh. [ Có rảnh rỗi không, ra ngoài uống một một ly cafe ? ] Thật sự là không rảnh, ngày hôm nay luật sư Hành muốn gặp mặt, nhưng mà là tin nhắn của Nguỵ Linh. [ Có, nhưng không muốn gặp cô ] Điện thoại di động đang im re lại vang lên, Quý Trạch Tuấn cũng đi ra khỏi phòng, tuy không phải là lần tiên phong đến khách sạn này, nhưng đây là lần tiên phong trả phòng mà không có phụ nữ đi cùng. Lương Hạ giống quả hồng bị hỏng thẩn thờ đi dọc đường tới shop bánh ngọt, ngày hôm nay vẫn còn phải đi làm. Chu Hàn và Lương Hạ đều học cùng chuyên ngành, làm quen ở trường học, cùng làm ở shop bánh mì này, tính cách rất hợp, làm thuê quả thật rất vui tươi, hoàn toàn có thể coi như là người bạn thân nhất. Ngày trong ngày hôm qua Lương Hạ tụ tập cùng bạn học, Chu Hàn đã thay cô trực nửa ngày, vốn tưởng rằng cô cảm kích mà mang đồ ăn sáng đến hiếu kính với cô, hiệu quả cái gì cũng không có, khuôn mặt đã hoá thành than đứng trước mặt. “ Tiểu Hàn tử, tớ 419 rồi ! ”. Lương Hạ tội nghiệp nhìn Chu Hàn, giờ đây tiệm bánh chưa có người ngoài, là thời cơ tốt để chuyện trò. “ A.. ” Chu Hàn đang lơ đễnh lau cửa kính, đùng một cái giống như nhớ ra câu cô vừa nói : “ Cái gì ? ! ” .

42Có bài mới Re: [Hiện Đại] Ngủ bên cạnh giáo sư – Mộc Không Bách – Điểm:

Đang tải Player đọc truyện…

Tốc độ đọc truyện:

0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)

Chương 2: Âm hồn không tiêu tan.

Quý thị là công ty luật đứng đầu ở thành phố Y, luật sư Quý Hành Minh là người điều hành và sáng lập ra, có quyền lực mạnh mẽ trong kinh doanh còn được gọi là bàn tay khổng lồ, kể cả tiếp nhận án tử đã được gõ xuống đều chiến thắng một cách dễ dàng, đã được gắn biệt hiệu: “Tướng Quân Bách thắng” không hề nói quá.

Trong kì này này tạp chí << Couple>> giới thiệu về đôi vợ chồng hoàn hảo Quý Hạng Minh và vợ Diêu Lệ Cẩm, ngành luật sư trong thành phố Y không phải là không phổ biến, nhưng để giống như Quý Hạng Minh và Diêu Lệ Cẩm mỗi người đều có thế lực địa vị riêng thì cũng không nhiều lắm, khiến cho mọi người không khỏi ghen tị gia thế của bọn họ, một chính trị gia, một doanh nhân, kết hợp lại thì vừa đẹp.

Đối mặt với gia đình quyền thế, đương nhiên phóng viên muốn đào bới tin tức không ngừng nghỉ, con trai độc nhất của Quý Hạng Minh và Diêu Lệ Cẩm là Quý Trạch Tuấn cũng đi theo sự nghiệp của bố mẹ mình, trong ngành luật cũng có danh tiếng,nhưng mà trong một vụ kiện về kinh tế gây chấn động toàn thành phố lại bị thua trong tay luật sư Ngụy Linh.

Nếu đúng là lần đầu tiên Quý Trạch Tuấn thua kiện, tất nhiên sẽ khiến dư luận khắp nơi chú ý, ngay cả Ngụy Linh cũng bị mọi người đem ra mổ xẻ. Nếu hai người chỉ là đối thủ bình thường thì không sao, lại lựa chọn một mối quan hệ phức tạp, khiến cho các phương tiện truyền thông cắn chặt không tha.

Quán cà phê phong cách và trang nhã, Nguỵ Linh mặc váy đen ngồi ở trong góc chơi trò chơi di động, cô muốn hẹn Quý Trạch Tuấn ra để nói chuyện, không nghĩ đến sẽ bị từ chối, đây là lần đầu tiên anh từ chối làm một việc gì.

Bọn họ từng là bạn cùng lớp, bạn thân, người yêu, đồng nghiệp……nhưng bây giờ lại là đối thủ cạnh tranh thật sự, khiến cho Nguỵ Linh băn khoăn lo lắng.

Ngồi một lúc lâu, uống ngụm cà phê cuối cùng, Nguỵ Linh đứng dậy, với tư cách luật sư cố vấn mới của tập đoàn An Sinh, lại có thể chiến thắng vụ án lớn nhất trong năm, đương nhiên nổi tiếng, đêm nay còn phải tham gia bữa tiệc chúc mừng do đích thân La tổng vì cô mà chuẩn bị.

Bởi vì kỳ nghỉ hè, không ít người về nhà người thân ở vùng gần đây, ngay cả tiệm bánh cũng bị bỏ rơi, ngoại trừ bà chủ và ông chủ làm bánh mì ở phía sau, trước cửa hàng chỉ còn có Lương Hạ và Chu Hàn.

Kể từ buổi sáng lúc Lương Hạ nói ra câu kia, bây giờ Chu Hàn còn chưa có thể trở lại bình thường, 419 có nghĩa là tình một đêm, Lương Hạ thế nào lại muốn chơi tình một đêm với người khác. Nhưng chuyện đã xảy ra, Chu Hàn nhất định phải phấn chấn để an ủi bạn tốt đứng dậy.

“Tiểu Hạ tử, đầu cậu còn đau không? Có muốn tớ xin bà chủ cho cậu về nghỉ ngơi không?”.

Lương Hạ nằm bò trên quầy bán bánh, vẻ mặt mờ mịt nhìn ra bên ngoài: “Không đau, cậu đừng lo lắng”.

“Bác trai bác gái mua vé số vẻ mặt của cậu cũng không tuyệt vọng đến mức này, tớ dĩ nhiên là lo lắng”. Chu Hàn vuốt vuốt tóc Lương Hạ, mỗi lần tâm trạng cô không tốt sẽ không buộc tóc lên, hai tay Chu Hàn đặt lên bả vai Lương Hạ, Lương Hạ uất ức tóc đều rối bù, hôm nay không chỉ xoã ra, hôm nay tóc không chỉ rối bù, mà còn biến thành một mớ hỗn độn, thậm chí cả lược cũng không chải qua.

“Kỳ thực cũng không có gì đáng ngại, tớ cũng đã đủ tuổi thử nghiệm hôn nhân rồi!”. Đột nhiên Lương Hạ đứng thẳng lên, hai tay nắm lấy bả vai Chu Hàn, hai mắt sáng ngời nhìn cô: “Đúng thật là không có việc gì, ít nhất đối tượng tình một đêm của tớ cũng là một anh chàng đẹp trai!”.

“Hả”. Chu Hàn không ngờ Lương Hạ đột nhiên có hành động như vậy, cô rất hiểu tính cách của cô ấy, dù sao mấy hôm trước cũng bị người đàn ông trong lòng công khai từ chối trước mặt mọi người, chớp mắt lại cùng một người đàn ông xa lạ tình một đêm, thiếu nữ mất trinh, nếu là người khác sẽ cảm thấy buồn một khoảng thời gian, nhưng bây giờ một chút cô cũng không hiểu được Lương Hạ!

“Cậu xem tớ đã lớn đến như vậy, 22 tuổi, lần đầu tiên đem lòng yêu một người, lần đầu tiên thổ lộ lại bị từ chối, đau thương nhiều hơn so với thăng trầm của tớ ah, nhưng ngày hôm qua tớ uống mấy ly rượu, liền đi theo trào lưu, có nhiều người đàn ông như vậy mà tớ mắt mù lại đi thích anh ta, anh ta thích Lăng Kỳ, Cố Thần anh ta thật chẳng ra gì!”. Lương hạ vỗ vỗ bả vai Chu Hàn,mặt biểu tình tỉnh ngộ.

Chu Hàn nheo mắt lại, đẩy tay Lương Hạ ra: “Cố Thần và Lăng Kỳ ở chung một chỗ, đã qua đêm với nhau”. Đơn giản chỉ cần nói ra chuyện này sẽ đả kích cô, xem cô còn có thể giả vờ mạnh mẽ được nữa không.

Chu Hàn và Lương Hạ đều thích những anh chàng đẹp trai, giàu có học cùng khoá, có thể đếm được rất ít anh chàng độc thân hoàng kim, mặc dù không thích gửi thư tình, nhưng mấy ngày nay Lương Hạ cuối cùng cũng nhịn không nổi, dừng lại ở trước cửa ký túc xá và bày tỏ thẳng ra với anh ta. Không ngờ lại bị các fan của anh ta âm thầm đi theo nhìn thấy, truyền tin cho tất cả mọi người ở xung quanh, Cố Thần chắc chắn sẽ trả lời là chưa nghĩ đến, nhưng mà anh lại thẳng thừng từ chối. Trùng hợp với kết thúc của câu chuyện, tin tức bùng nổ khiến cho tất cả mọi người đều truyền miệng gọi Lương Hạ là ‘em gái tự tin’, đây cũng là đề tài sốt dẻo nhất của nữ hoàng tin đồn.

Lăng Kỳ là nữ thần trong ước mơ tha thiết của đám nam sinh, ba vòng hoàn hảo, phù hợp với chỉ số dâm đãng tăng theo số mũ, cô ta ngẫu nhiên là bạn cùng phòng với Chu Hàn, cho nên Chu Hàn mới biết rõ tối hôm qua Lăng Kì ngủ cùng với Cố Thần.

“Bọn họ nhập nhằng trong hai năm rồi, không còn ở cùng một chỗ nhưng ai sẽ tin tưởng bọn họ không có tình yêu”. Từ trong túi Lương Hạ móc ra một cái lược vừa nói vừa chải đầu, “Tớ nói cho cậu biết tớ thổ lộ với anh ấy là để kích động Lăng Kỳ”.

“Thôi đi vật hi sinh thúi, thậm chí cậu còn khiến cho tớ phải nói an ủi cậu”. Nhìn thấy Lương Hạ buộc tóc lên, Chu Hàn mới thở phào nhẹ nhõm, nói không chừng chuyện đêm hôm qua của Cố Thần Lương Hạ trút bỏ được rồi.

“Tại sao lại gọi tớ là vật hi sinh? Tớ cũng nằm trong bảng danh sách hoa khôi, nếu so với Lăng Kỳ thì chỉ thua một chút xíu”. Lương Hạ cầm một mẩu bánh mì nướng lên, xé nhỏ bỏ vào miệng.

“Bị bà chủ nhìn thấy sẽ thảm!”. Chu Hàn vội vàng che cửa phòng bếp, quy định trong giờ làm không được ăn uống, chưa kể đây là bánh mì của cửa hàng.

“Ông chủ cùng bà chủ đang HIGH T ở phía sau!”. Lương Hạ tiếp tục lấy thêm một loại bánh mì nướng khác: “Tớ trả tiền là được”.

Chu Hàn nửa tin nửa ngờ đưa lỗ tai áp vào cửa kính để nghe động tĩnh bên trong, thực sự là có tiếng rên rỉ của bà chủ: “Bây giờ là ban này, ông chủ bà chủ thế nào lại như thế này……..!”.

“Tình yêu là đến ngẫu nhiên nha!”. Lương Hạ và Chu Hàn cùng lắng nghe động tĩnh bên trong.

“Chắc chắn là cậu đã nhìn thấy nhiều rồi, ah, cậu từng nói với tớ là cậu không thèm quan tâm cơ mà”. Chu Hàn bịt miệng cười.

Sau hai tuần.

Quý Hạng Minh nhận được điện thoại của bố mình, thông báo bệnh tim của cụ cố bên nhà đột nhiên tái phát, tính mạng gặp nguy hiểm, khiến Quý Hạng Minh phải vội vàng rời thành phố cùng Diêu Lệ Cẩm và Quý Trạch Tuấn đến thăm cụ.

Quý Linh là cụ cố của Quý Trạch Tuấn, bộ binh thượng tướng, trước là cựu giám đốc tổng cục chính trị, đã thọ 98 tuổi, gia đình vinh quang bắt đầu từ cụ.

Quý Tăng là ông nội của Quý Trạch Tuấn, cũng xuất thân quân nhân, hiện cũng đảm nhận chức vụ giám đốc chính trị của các văn phòng tư pháp, tại thành phố Y ngành pháp luật nổi tiếng cả nước. Một nửa đất nước đều biết đến khoa luật, sau khi tốt nghiệp, đi theo ông chủ của mình học vài năm, là tự có thể mở một văn phòng luật.

Quý gia mấy đời đều là con một, vì vậy không còn anh chị em nào ở khu phố cổ này ở cùng ông, ông nhà bệnh tái phát, nhất định Quý Hạng Minh và người nhà phải lập tức đi máy bay trở về.

Trên giường bệnh, cụ cố Quý không thể nói toàn thân cắm đầy ống hút, khuôn mặt ông hiện đầy nếp nhăn, cả con mắt cũng híp thành một đường. Xung quanh chỉ có vợ chồng Quý Hạng Minh chăm sóc, những người còn lại đều đã rời đi từ trước. Quý Hạng Minh vừa về liền nắm lấy tay ông nội, cảm thấy miệng ông nội hơi di chuyển giống như muốn nói gì đó, liền đưa lỗ tai của mình sát vào miệng ông.

“Hạng….Minh……Giúp………Ông……..Làm……….Một……Chuyện”. Sau khi nói cụ cố Quý thở hổn hển, tâm trạng rất kích động, nhất thời mọi người trong gia đình đều căng thẳng, Quý Tăng cũng muốn tiến lên phía trước để nghe rõ ràng hơn.

“Tăng nhi……Con……Giúp bố……..Làm một…….Bố…..Không thể đi lại;……Cháu giúp……… ông nội ………tìm một người”. Ông nội Quý nắm chặt tay cháu trai, giống như chỉ sợ buông lỏng sẽ không nói thành lời, sau đó nói: “Tĩnh nhi…….Tìm Tĩnh nhi……..” Nhưng mà lời còn chưa nói xong đã hôn mê.

Y tá và bác sĩ lập tức xông vào để chăm sóc bệnh nhân, Quý Tăng kéo con trai đến bên cạnh: “Hạng Minh, ông nội là muốn con tìm một người tên Lương Tĩnh, nhiều năm về trước, chiến hữu của ông là Lương Dương trên chiến trường đã hi sinh để cứu ông nội, để lại vợ và một đứa con đặt tên là Lương Tĩnh, ông nội muốn báo đáp người đã từng chăm sóc mình, nhưng việc đời khó dự liệu, người tên Lương Tĩnh này chúng ta đã bị mất liên lạc, đã hỏi rất nhiều người dân xung quanh nhưng vẫn không tìm ra, ông nội đến bây giờ vẫn còn canh cánh trong lòng”.

“Tìm Lương Tĩnh nhất định rất khó khăn, ông nội có thể kiên trì được đến lúc đấy không?”. Hạng Minh nhăn mặt, anh luôn luôn kính trọng ông nội không muốn ông nội có bất cứ tiếc nuối nào.

“Lương Tĩnh cũng có một miếng ngọc như thế này này, chúng ta đi dò hỏi nhất định sẽ có kết quả, gần đây ở thành phố Y có người cũng đã từng nhìn thấy”. Quý Tăng tháo miếng ngọc bội đeo ở trên cổ xuống đưa cho Hạng Minh: “Đây là khi bố còn bé bà nội giữ lại được rồi đeo cho bố”.

Quý Hạng Minh cất dây chuyền, dặn dò vợ con vài câu liền nhanh chóng rời đi.

Quý Trạch Tuấn nhìn bóng lưng bố đi khỏi, loáng thoáng có thể biết được đang có chuyện xảy ra, nhưng không ngờ đến là liên quan đến chuyện hôn sự của mình. Mấy ngày này văn phòng luật tương đối nhàn nhã, anh và mẹ tạm thời ở lại chăm sóc cụ.

Lương Hạ sau khi tan làm liền về nhà, cái gọi là nhà này cũng chỉ là một phòng trọ rẻ tiền rộng 40 mét vuông. Ai bảo bố mẹ của cô đâm đầu vào mua xổ số, vì mua xổ sổ thậm chí còn bán cả nhà cửa, thậm chí 1500 tệ tiền Lương Hạ tiết kiệm để thuê nhà cũng mang đi mua xổ số, vì vậy Lương Hạ không khác gì một học sinh ngoại trú.

“Hạ Hạ ăn cơm tối chưa? Bữa tối mẹ nấu rất ngon”. Hạ Vân vừa thấy con gái trở về liền híp mắt lấy lòng.

“Tiền lương của con còn chưa được phát”. Lương Hạ vừa tháo giày vừa lạnh lùng nói.

“Aizz cái đứa nhỏ này, mẹ cũng không phải là muốn tiền của con, mẹ chỉ là quan tâm con thôi!”. Con gái nói thẳng vấn đề ra như thế khiến cho bà có chút lúng túng.

“Mỗi ngày chúng ta đều ở chung một chỗ, mẹ và bố nghĩ gì con lại còn không biết rõ sao?”. Lương Hạ đi đến trước mắt mẹ, vuốt ve bà nói: “Ngày mai mới phát tiền lương.”

“Ha Ha ăn đồ ăn trước đi”. Hạ Vân vừa nghe đến tiền tâm trạng liền chuyển biến tốt: “Bố con ăn xong rồi vẫn còn đang tắm, con cứ ăn hết đi nha!”.

“Vâng đã biết”. Mặc dù Lương Hạ phản đối bố và mẹ mua vé số,lại không thể cắt đứt vọng tưởng của bọn họ, mỗi lần nhìn bố mẹ vui mừng hớn hở mua vé số cô vẫn có một chút dễ chịu, con gái đối nhân xử thế, đều hiếu kính như vậy.

Buổi tối lúc Lương Hạ đang tắm, lại nhìn thấy ở đáy quần lót có một vết nhỏ màu đỏ, thật đúng là âm hồn không tiêu tan.

Đã sửa bởi Manơcanh lúc 31.01.2013, 11 : 16, lần sửa thứ 6 .

Source: https://ontopwiki.com
Category: Review

Post navigation

Leave a Comment

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *